答畅校书当

唐代 韦应物
偶然弃官去,投迹在田中。日出照茅屋,园林养愚蒙。 虽云无一资,樽酌会不空。且忻百谷成,仰叹造化功。 出入与民伍,作事靡不同。时伐南涧竹,夜还沣水东。 贫蹇自成退,岂为高人踪。览君金玉篇,彩色发我容。 日月欲为报,方春已徂冬。
ǒu rán guān   tóu zài tián zhōng chū zhào máo   yuán lín yǎng méng
suī yún   zūn zhuó huì kōng qiě xīn bǎi chéng   yǎng tàn zào huà gōng
chū mín   zuò shì tóng shí nán jiàn zhú   hái fēng shuǐ dōng
pín jiǎn chéng tuì 退   wèi gāo rén zōng lǎn jūn jīn piān   cǎi róng
yuè wèi bào   fāng chūn dōng