打剥牡丹

宋代 李新
大芽如茧肥,小芽瘦如锥。 我今取去无厚薄,不欲气本多支离。 绿尖堕地那复数,存者屹立珊瑚枝。 姚黄魏紫各王后,肯许闒冗相追随。 姬周祧庙曾祖祢,主父强汉疏宗支。 昔人立朝恶党盛,改群杂莠何可知。 一母宜男竟衰弱,岂有如许宁馨儿。 吾惧生蛇为龙祸,又畏百工无一师。 故今披剥信老手,如与造化俱无私。 明年春归乃翁出,空庭还闭绝代姿。 风雨大是遭白眼,酒炙谁复来齐眉。 衡门一锁略安分,绸缎谷待赏几时。 寄根王谢自得地,燕子归来汝莫疑。
jiǎn féi   xiǎo shòu zhuī  
jīn hòu báo   běn duō zhī  
绿 jiān duò shù   cún zhě shān zhī  
yáo huáng wèi wáng hòu   kěn rǒng xiāng zhuī suí  
zhōu tiāo miào zēng   zhǔ qiáng hàn shū zōng zhī  
rén cháo è dǎng shèng   gǎi qún yǒu zhī  
nán jìng shuāi ruò   yǒu níng xīn ér  
shēng shé wèi lóng huò   yòu wèi bǎi gōng shī  
jīn xìn lǎo shǒu   zào huà  
míng nián chūn guī nǎi wēng chū   kōng tíng hái jué dài 姿  
fēng shì zāo bái yǎn   jiǔ zhì shuí lái méi  
héng mén suǒ lüè ān fèn   chóu duàn dài shǎng shí  
gēn wáng xiè de   yàn zi guī lái