大?

宋代 陈著
自有乾坤,扶人极,宗主须还人物。今为何时节,满红尘富贵,絮花飘忽。抵障狂澜,提携正印,一柱天擎突兀。平生分明处,是从容处□,不差毫发。把朝市山林,一般看了,无边风月。深衣清到骨。紫枢府、谁信曾簪笏。炊脱粟、黄鸡白酒,补菊栽梅,碧溪绕、竹篱茅屋。无限轻描貌。都说道、诏书催发。想回首、招黄鹄。微微自笑,惟有赤松衣钵。相陪对门石佛。
yǒu qián kūn   rén   zōng zhǔ hái rén jīn wèi shí jié   mǎn hóng chén guì   huā piāo zhàng kuáng lán   xié zhèng yìn   zhù tiān qíng píng shēng fēn míng chù   shì cóng róng chù     chā háo cháo shì shān lín   bān kàn le   biān fēng yuè shēn qīng dào shū shuí xìn céng zān chuī tuō huáng bái jiǔ   zāi méi   rào zhú máo xiàn qīng miáo mào dōu shuō dào zhào shū cuī xiǎng huí shǒu zhāo huáng wēi wēi xiào   wéi yǒu chì sōng xiāng péi duì mén shí