明代 释函可
灵山会上撚花枝,金色头陀也不知。指月几人能举首,捧天乏力自支颐。 空谈尽日犹扪虱,狂梦无端欲截螭。岂有神方悬肘后,却思到处起疮痍。
líng shān huì shàng niǎn huā zhī   jīn tóu tuó zhī zhǐ yuè rén néng shǒu pěng   tiān zhī    
kōng tán jìn yóu mén shī   kuáng mèng duān jié chī yǒu shén fāng xuán zhǒu hòu què   dào chù chuāng