明代 释函可
明知旅泊在人间,刀锯从他只有顽。直到极边方彻骨,得逢好友便开颜。 百年怪事空中电,一片孤情海上山。但使五灯能续燄,玉门何必愿生还。
míng zhī zài rén jiān   dāo cóng zhǐ yǒu wán zhí dào biān fāng chè   féng hǎo yǒu biàn kāi 便 yán    
bǎi nián guài shì kōng zhōng diàn   piàn qíng hǎi shàng shān dàn shǐ 使 dēng néng yàn   mén yuàn shēng huán