明代 释函可
千个何曾羡大悲,通身皆是顶门奇。勘残佛祖难留髓,看到人民便皱眉。 百劫春光宁转瞬,两行寒泪每交颐。嵯峨石壁几穿破,笑杀西来碧眼儿。
qiān zēng xiàn bēi   tōng shēn jiē shì dǐng mén kān cán nán liú suǐ kàn   dào rén mín biàn zhòu 便 méi    
bǎi jié chūn guāng níng zhuǎn shùn   liǎng xíng hán lèi měi jiāo cuó é shí chuān 穿 xiào   shā lái 西 yǎn ér