酂阳观棋

宋代 孔平仲
系马酂阳岸,湍波怒奔霆。却坐南轩上,旷若耳目清。 两翁方围棋,玉石相分争。初味若恬淡,锋交渐纵横。 攻南意窥北,翻复乃人情。计虑临危出,或从死中生。 勇者喜见色,怯者噤无声。谁云一枰小,斗智亦已精。 昔有烂柯者,弃俗游峥嵘。彼实方外人,岁月固可轻。 我今则异此,久为世网婴。一官犹坎轲,三径尚未耕。 妻子寄异县,飘飘望东京。寸晷尤可惜,客子当念程。 饮水上马去,两翁任输赢。
cuó yáng àn   tuān bēn tíng què zuò nán xuān shàng kuàng   ruò ěr qīng    
liǎng wēng fāng wéi   shí xiāng fēn zhēng chū wèi ruò tián dàn fēng   jiāo jiàn zòng héng    
gōng nán kuī běi   fān nǎi rén qíng lín wēi chū huò   cóng zhōng shēng    
yǒng zhě jiàn   qiè zhě jìn shēng shuí yún píng xiǎo dòu   zhì jīng    
yǒu làn zhě   yóu zhēng róng shí fāng wài rén suì   yuè qīng    
jīn   jiǔ wèi shì wǎng yīng guān yóu kǎn sān   jìng shàng wèi gēng    
xiàn   piāo piāo wàng dōng jīng cùn guǐ yóu   dāng niàn chéng    
yǐn shuǐ shàng   liǎng wēng rèn shū yíng