村醉

宋代 陆游
发已凋零齿已疏,饱谙成败更谁如?贵人岂得常金屋,丞相那知起草庐。 久泛江湖知钓术,晚归垄亩授农书。 一尊径就村翁醉,未肯英雄许本初。
diāo líng chǐ 齿 shū   bǎo ān chéng bài gèng shuí   guì rén de cháng jīn   chéng xiàng zhī cǎo  
jiǔ fàn jiāng zhī diào shù   wǎn guī lǒng shòu nóng shū  
zūn jìng jiù cūn wēng zuì   wèi kěn yīng xióng běn chū