村夜二篇 其一

唐代 陆龟蒙
江上冬日短,裴回草堂暝。鸿当绝塞来,客向孤村病。 绵绵起归念,咽咽兴微咏。菊径月方高,橘斋霜已并。 盘飧蔬粟粗,史籍签牌盛。目冷松桂寒,耳喧儿女竞。 开瓶浮蚁绿,试笔秋毫劲。昼户亦重关,寒屏递相映。 诗从骚雅得,字向铅椠正。遇敌舞蛇矛,逢谈捉犀柄。 无名升甲乙,有志扶荀孟。守道希昔贤,为文通古圣。 幽忧废长剑,憔悴惭清镜。祗会鱼鸟情,讵知时俗性。 浮虚多徇势,老懒图历聘。既不务人知,空馀乐天命。 吾家在田野,家事苦辽夐。耕稼一以微,囷仓自然罄。 愁襟风叶乱,独坐灯花迸。明发成浩歌,谁能少倾听。
jiāng shàng dōng duǎn   péi huí cǎo táng míng hóng dāng 鸿 jué sāi lái   xiàng cūn bìng    
mián mián guī niàn   xīng wēi yǒng jìng yuè fāng gāo   zhāi shuāng bìng    
pán sūn shū   shǐ qiān pái shèng lěng sōng guì hán ěr   xuān ér jìng    
kāi píng 绿   shì qiū háo jìn zhòu zhòng guān hán   píng xiāng yìng    
shī cóng sāo   xiàng qiān qiàn zhèng shé máo féng   tán zhuō bǐng    
míng shēng jiǎ   yǒu zhì xún mèng shǒu dào xián wéi   wén tōng shèng    
yōu yōu fèi cháng jiàn   qiáo cuì cán qīng jìng zhī huì niǎo qíng   zhī shí xìng    
duō xùn shì   lǎo lǎn pìn rén zhī kōng   tiān mìng    
jiā zài tián   jiā shì liáo xiòng gēng jià wēi qūn   cāng rán qìng    
chóu jīn fēng luàn   zuò dēng huā bèng míng chéng hào shuí   néng shǎo qīng tīng