村夜二篇 其二

唐代 陆龟蒙
世既贱文章,归来事耕稼。伊人著农道,我亦赋田舍。 所悲劳者苦,敢用词为诧。祗效刍牧言,谁防轻薄骂。 嘻今居宠禄,各自矜雄霸。堂上考华钟,门前伫高驾。 纤洪动丝竹,水陆供鲙炙。小雨静楼台,微风动兰麝。 吹嘘川可倒,眄睐花争奼。万户膏血穷,一筵歌舞价。 安知勤播植,卒岁无闲暇。种以春鳸初,获从秋隼下。 专专望穜稑,搰搰条桑柘。日晏腹未充,霜繁体犹裸。 平生守仁义,所疾唯狙诈。上诵周孔书,沈溟至酣籍。 岂无致君术,尧舜不上下。岂无活国方,颇牧齐教化。 蛟龙任乾死,云雨终不借。羿臂束如囚,徒劳誇善射。 才能诮箕斗,辩可移嵩华。若与氓辈量,饥寒殆相亚。 长吟倚清瑟,孤愤生遥夜。自古有遗贤,吾容偏称谢。
shì jiàn wén zhāng   guī lái shì gēng jià rén zhù nóng dào   tián shè    
suǒ bēi láo zhě   gǎn yòng wèi chà zhī xiào chú yán shuí   fáng qīng    
jīn chǒng   jīn xióng táng shàng kǎo huá zhōng mén   qián zhù gāo jià    
xiān hóng dòng zhú   shuǐ gōng kuài zhì xiǎo jìng lóu tái wēi   fēng dòng lán shè    
chuī chuān dào   miàn lài huā zhēng chà wàn gāo xuè qióng   yán jià    
ān zhī qín zhí   suì xián xiá zhǒng chūn chū huò   cóng qiū sǔn xià    
zhuān zhuān wàng tóng   tiāo sāng zhè yàn wèi chōng shuāng   fán yóu luǒ    
píng shēng shǒu rén   suǒ wéi zhà shàng sòng zhōu kǒng shū shěn   míng zhì hān    
zhì jūn shù   yáo shùn shàng xià huó guó fāng   jiào huà    
jiāo lóng rèn qián   yún zhōng jiè 羿 shù qiú   láo kuā shàn shè    
cái néng qiào dòu   biàn sōng huá ruò máng bèi liàng   hán dài xiāng    
cháng yín qīng   fèn shēng yáo yǒu xián   róng piān chēng xiè