村晚闲步

唐代 刘得仁
缓步出居处,过原边雁行。夕阳投草木,远水映苍茫。 野寺同蟾宿,云溪劚药尝。萧条霜景暮,极目尽堪伤。
huǎn chū chǔ   guò yuán biān yàn háng yáng tóu cǎo   yuǎn shuǐ yìng cāng máng
tóng chán 宿   yún zhú yào cháng xiāo tiáo shuāng jǐng   jǐn kān shāng