村老留饮

宋代 陆游
乘兴出游眺,初不言所之。 家人固难求,我亦不自知。 投杖却人扶,疾步莫能追。 荒寒野庙壖,枯涸沤菅池。 过门争邀留,具食不容辞。 浊醪小瓮酿,香饭别甑炊。 瓦盆进豚肩,石臼捣花餈。 新冬不易见,醉倒理亦宜。 举手谢主人,外强中实衰。 一觞可以起,它日更为期。
chéng xìng chū yóu tiào   chū yán suǒ zhī  
jiā rén nán qiú   zhī  
tóu zhàng què rén   néng zhuī  
huāng hán miào ruán   ōu jiān chí  
guò mén zhēng yāo liú   shí róng  
zhuó láo xiǎo wèng niàng   xiāng fàn bié zèng chuī  
pén jìn tún jiān   shí jiù dǎo huā  
xīn dōng jiàn   zuì dào  
shǒu xiè zhǔ rén   wài qiáng zhōng shí shuāi  
shāng   gèng wéi