村居卧病三首 其二

唐代 白居易
新秋久病客,起步村南道。尽日不逢人,虫声遍荒草。 西风吹白露,野绿秋仍早。草木犹为伤,先伤我怀抱。 朱颜与玄鬓,强健几时好。况为忧病侵,不得依年老。
xīn qiū jiǔ bìng   cūn nán dào jìn féng rén   chóng shēng biàn huāng cǎo
西 fēng chuī bái   绿 qiū réng zǎo cǎo yóu wèi shāng   xiān shāng huái 怀 bào
zhū yán xuán bìn   qiáng jiàn shí hǎo kuàng wèi yōu bìng qīn   nián lǎo