村居寄友
借得山林好遁身,清高长愿竹为邻。不忘吟饮朝还暮,饱历炎凉冬又春。
诗检也知才力弱,友交难得性情真。江天漠漠多鳞羽,两字平安慰故人。
jiè
借
dé
得
shān
山
lín
林
hǎo
好
dùn
遁
shēn
身
,
qīng
清
gāo
高
zhǎng
长
yuàn
愿
zhú
竹
wèi
为
lín
邻
bù
。
wàng
不
yín
忘
yǐn
吟
cháo
饮
hái
朝
mù
还
bǎo
暮
,
lì
饱
yán
历
liáng
炎
dōng
凉
yòu
冬
chūn
又
春
。
shī
诗
jiǎn
检
yě
也
zhī
知
cái
才
lì
力
ruò
弱
,
yǒu
友
jiāo
交
nán
难
de
得
xìng
性
qíng
情
zhēn
真
jiāng
。
tiān
江
mò
天
mò
漠
duō
漠
lín
多
yǔ
鳞
liǎng
羽
,
zì
两
píng
字
ān
平
wèi
安
gù
慰
rén
故
人
。