催宗文树鸡栅

唐代 杜甫
吾衰怯行迈,旅次展崩迫。愈风传乌鸡,秋卵方漫吃。 自春生成者,随母向百翮。驱趁制不禁,喧呼山腰宅。 课奴杀青竹,终日憎赤帻。蹋藉盘案翻,塞蹊使之隔。 墙东有隙地,可以树高栅。避热时来归,问儿所为迹。 织笼曹其内,令人不得掷。稀间可突过,觜爪还污席。 我宽蝼蚁遭,彼免狐貉厄。应宜各长幼,自此均勍敌。 笼栅念有修,近身见损益。明明领处分,一一当剖析。 不昧风雨晨,乱离减忧戚。其流则凡鸟,其气心匪石。 倚赖穷岁晏,拨烦去冰释。未似尸乡翁,拘留盖阡陌。
shuāi qiè xíng mài   zhǎn bēng fēng chuán   qiū luǎn fāng màn chī
chūn shēng chéng zhě   suí xiàng bǎi chèn zhì jīn   xuān shān yāo zhái
shā qīng zhú   zhōng zēng chì pán àn fān   sāi shǐ 使 zhī
qiáng dōng yǒu   shù gāo zhà shí lái guī   wèn ér suǒ wéi
zhī lóng cáo nèi   lìng rén zhì jiān guò   zhǎo hái
kuān lóu zāo   miǎn è yīng zhǎng yòu   jūn qíng
lóng zhà niàn yǒu xiū   jìn shēn jiàn sǔn míng míng lǐng chǔ fèn   dāng pōu
mèi fēng chén   luàn jiǎn yōu liú fán niǎo   xīn fěi shí
lài qióng suì yàn   fán bīng shì wèi shì shī xiāng wēng   liú gài qiān