崔元受少府自贬所还,遗山姜花,以诗答之

唐代 刘禹锡
故人博罗尉,遗我山姜花。采从碧海上,来自谪仙家。 云涛润孤根,阴火照晨葩。静摇扶桑日,艳对瀛洲霞。 世人爱芳辛,搴撷忘幽遐。传名入帝里,飞驿辞天涯。 王济本尚味,石崇方斗奢。雕盘多不识,绮席乃增华。 驿马损筋骨,贵人滋齿牙。顾予藜藿士,持此重咨嗟。
rén luó wèi   shān jiāng huā cǎi cóng hǎi shàng   lái zhé xiān jiā
yún tāo rùn gēn   yīn huǒ zhào chén jìng yáo sāng   yàn duì yíng zhōu xiá
shì rén ài fāng xīn   qiān xié wàng yōu xiá chuán míng   fēi 驿 tiān
wáng běn shàng wèi   shí chóng fāng dòu shē diāo pán duō shí   nǎi zēng huá
驿 sǔn jīn   guì rén chǐ 齿 huò shì   chí zhòng jiē