催雪次韵韦中实

宋代 张侃
海隐方搜催雪诗,韦郎落笔补新辞。云边花舞琼千点,座上风流玉一枝。 如许寒光宜应瑞,不胜幻色又添奇。政须瀹茗清灵府,尽把文章润色之。
hǎi yǐn fāng sōu cuī xuě shī   wéi láng luò xīn yún biān huā qióng qiān diǎn zuò   shàng fēng liú zhī    
hán guāng yìng ruì   shèng huàn yòu tiān zhèng yuè míng qīng líng jǐn   wén zhāng rùn zhī