催雪

清代 俞樾
黑暗泉台,青对漆灯,骤被黄头惊觉。讶旦暮千年,未来先料。 七义荒原怅望,问旧鹤、何时归华表。阿咸多事,数行古墨,感人幽抱。 人杳。更凭吊。想醉尉风流,玉楼归早。只曙后、星孤黛描京兆。 官舍相依有弟,叹白发、青裙垂垂老。剩片石、谶语流传,恰与武强同调。
hēi àn quán tái   qīng duì dēng   zhòu bèi huáng tóu jīng jué dàn qiān nián wèi   lái xiān liào    
huāng yuán chàng wàng   wèn jiù shí guī huá biǎo ā xián duō shì shù xíng   gǎn rén   yōu bào      
rén yǎo gèng píng diào xiǎng zuì wèi fēng liú lóu   guī zǎo zhǐ shǔ hòu xīng dài miáo jīng zhào          
guān shè xiāng yǒu   tàn bái qīng qún chuí chuí lǎo shèng piàn shí chèn liú chuán qià   qiáng tóng diào