崔文学甲携文见过,萧然有出尘之姿,问之,则孙介夫之甥也。故复用前韵,赋一篇,示志举

宋代 苏轼
象服盛簪珥,岂是邢夫人。敝衣破冠履,可怜范叔贫。 君看崔员外,晚就观国宾。当年颇赫赫,翁妪争为姻。 蹭蹬阻风水,横斜挂边垠。青衫映白发,今似梅子真。 道存百无害,甘守吴市闉。自言总角岁,慈母为择邻。 邦人惊似舅,矫矫恶不仁。诗文非他师,家法乃富春。 岂非空同秀,为国产隽民。挺然齐鲁生,近出姬姜亲。 为文不在多,一颂了伯伦。清诗要锻炼,乃得铅中银。 自我迁岭外,七见槐火新。著书已绝笔,一默含千谆。 蒉桴和苇籥,天节非人均。时时自娱嬉,岂为俗子陈。
xiàng shèng zān ěr   shì xíng rén guān   lián fàn shū pín    
jūn kàn cuī yuán wài   wǎn jiù guān guó bīn dāng nián wēng   zhēng wèi yīn    
cèng dèng fēng shuǐ   héng xié guà biān yín qīng shān yìng bái jīn   shì méi zhēn    
dào cún bǎi hài   gān shǒu shì yīn yán zǒng jiǎo suì   wèi lín    
bāng rén jīng shì jiù   jiǎo jiǎo è rén shī wén fēi shī jiā   nǎi chūn    
fēi kōng tóng xiù   wèi guó chǎn juàn mín tǐng rán shēng jìn   chū jiāng qīn    
wéi wén zài duō   sòng le lún qīng shī yào duàn liàn nǎi   qiān zhōng yín    
qiān lǐng wài   jiàn huái huǒ xīn zhù shū jué   hán qiān zhūn    
kuì wěi yuè   tiān jié fēi rén jūn shí shí   wèi chén