催梅

宋代 林景熙
参横月落几相思,第一春风向此期。 乘兴竹筇霜后路,寄声篱落水边枝。 禁中鼓绝花奴老,海上宫深鸟使迟。 独抱素心谁是伴,罗浮仙梦隔天涯。
shēn héng yuè luò xiāng   chūn fēng xiàng  
chéng xìng zhú qióng shuāng hòu   shēng luò shuǐ biān zhī  
jìn zhōng jué huā lǎo   hǎi shàng gōng shēn niǎo shǐ 使 chí  
bào xīn shuí shì bàn   luó xiān mèng tiān