翠楼吟 瓠庵北楼夜宴和白石韵

清代 郑文焯
海泪珠零,霜歌剑涩,边庭未报环赐。鸥盟云水续,漫吟入江城哀吹。 西山摇时,念病眼离青,秋眉销翠。吴娃丽。篴中杨柳,断肠声细。 胜地。瓠落能容,笑谢家棋墅,百年儿戏。凉风归燕早,但残照乌衣邻里。 尊前愁味,有半壁诗尘,一楼花气。横波外。旧情还见,月棱新霁。
hǎi lèi zhū líng   shuāng jiàn   biān tíng wèi bào huán ōu méng yún shuǐ màn   yín jiāng chéng āi chuī    
西 shān yáo shí   niàn bìng yǎn qīng   qiū méi xiāo cuì zhōng yáng liǔ duàn cháng   shēng      
shèng luò néng róng xiào   xiè jiā shù bǎi   nián ér liáng fēng guī yàn zǎo dàn cán   zhào lín      
zūn qián chóu wèi   yǒu bàn shī chén   lóu huā héng wài jiù qíng hái jiàn yuè léng   xīn