倅教授判官皆为东湖有赋次韵

宋代 程公许
交情郁穆两监州,采藻依莲总俊游。 冰洁霜明相并照,渭清泾浊岂同流。 虢堂拟把新题和,锦里还思故事修。 荷荡花溪总幽绝,賸须栽竹柰霜秋。
jiāo qing liǎng jiān zhōu   cǎi zǎo lián zǒng jùn yóu  
bīng jié shuāng míng xiāng bìng zhào   wèi qīng jīng zhuó tóng liú  
guó táng xīn   jǐn hái shì xiū  
dàng huā zǒng yōu jué   shèng zāi zhú nài shuāng qiū