催花雨

宋代 郑元祐
陌头微雨细皑皑,陌上小桃红未开。尽日已催梅破萼,向阳还迫草抽荄。 长镵早与栽黄独,深巷时须步绿苔。只恐晴明花发尽,须教梁燕早归来。
tóu wēi ái ái   shàng xiǎo táo hóng wèi kāi jìn cuī méi è xiàng   yáng hái cǎo chōu gāi    
cháng chán zǎo zāi huáng   shēn xiàng shí 绿 tái zhǐ kǒng qíng míng huā jǐn   jiào liáng yàn zǎo guī lái