催花

宋代 曹彦约
催花径里日千回,祗恐催开落又催。 老性只宜风雨后,绿阴青子款相陪。
cuī huā jìng qiān huí   zhī kǒng cuī kāi luò yòu cuī  
lǎo xìng zhǐ fēng hòu   绿 yīn qīng kuǎn xiāng péi