从庾中郎游园山石室诗

南北朝 鲍照
荒途趣山楹,云崖隐灵室。冈涧纷萦抱,林障沓重密。 昏昏磴路深,活活梁水疾。幽隅秉昼烛,地牖窥朝日。 怪石似龙章,瑕璧丽锦质。洞庭安可穷,漏井终不溢。 沈空绝景声,崩危坐惊栗。神化岂有方,妙象竟无述。 至哉炼玉人,处此长自毕。
huāng shān yíng   yún yǐn líng shì gāng jiàn fēn yíng bào   lín zhàng zhòng
hūn hūn dèng shēn   huó huó liáng shuǐ yōu bǐng zhòu zhú   yǒu kuī cháo
guài shí shì lóng zhāng   xiá jǐn zhì dòng tíng ān qióng   lòu jǐng zhōng
shěn kōng jué jǐng shēng   bēng wēi zuò jīng shén huà yǒu fāng   miào xiàng jìng shù
zhì zāi liàn rén   chù zhǎng