从萧叔子听弹琴,赋得三峡流泉歌

唐代 李晔
妾家本住巫山云,巫山流泉常自闻。玉琴弹出转寥夐, 直是当时梦里听。三峡迢迢几千里,一时流入幽闺里。 巨石崩崖指下生,飞泉走浪弦中起。初疑愤怒含雷风, 又似呜咽流不通。回湍曲濑势将尽,时复滴沥平沙中。 忆昔阮公为此曲,能令仲容听不足。一弹既罢复一弹, 愿作流泉镇相续。
qiè jiā běn zhù shān yún   shān liú quán cháng wén qín tán chū zhuǎn liáo xuàn  
zhí shì dāng shí mèng tīng sān xiá tiáo tiáo qiān   shí liú yōu guī
shí bēng zhǐ xià shēng   fēi quán zǒu làng xián zhōng chū fèn hán léi fēng  
yòu shì liú tōng huí tuān lài shì jiāng jǐn   shí píng shā zhōng
ruǎn gōng wèi   néng lìng zhòng róng tīng dàn dàn  
yuàn zuò liú quán zhèn xiāng