从天平节度使游平流园

唐代 曹邺
池塘静于寺,俗事不到眼。下马如在山,令人忽疏散。 明公有高思,到此遂长返。乘兴挈一壶,折荷以为盏。 入竹藤似蛇,侵墙水成藓。幽鸟不识人,时来拂冠冕。 沿流路若穷,及行路犹远。洞中已云夕,洞口天未晚。 自怜不羁者,写物心常简。翻愁此兴多,引得嵇康懒。
chí táng jìng   shì dào yǎn xià zài shān   lìng rén shū sàn
míng gōng yǒu gāo   dào suì zhǎng fǎn chéng xìng qiè   zhé wéi zhǎn
zhú téng shì shé   qīn qiáng shuǐ chéng xiǎn yōu niǎo shí rén   shí lái guān miǎn
yán 沿 liú ruò qióng   xíng yóu yuǎn dòng zhōng yún   dòng kǒu tiān wèi wǎn
lián zhě   xiě xīn cháng jiǎn fān chóu xīng duō   yǐn de kāng lǎn