从千山携龙牙回约诸子同啖

明代 释函可
不是山中人,不识山中味。采采须及时,盈筐叠山翠。 得以山中日,濯以山中水。恬淡本性成,微苦亦有致。 楮鸡非其伦,弟薇友石耳。携之入城郭,犹带山岚气。 一嚼清齿牙,再嚼沁心髓。愿言啮雪人,共领山中意。
shì shān zhōng rén   shí shān zhōng wèi cǎi cǎi shí   yíng kuāng dié shān cuì
shān zhōng   zhuó shān zhōng shuǐ tián dàn běn xìng chéng   wēi yǒu zhì
chǔ fēi lún   wēi yǒu shí ěr xié zhī chéng guō   yóu dài shān lán
jué qīng chǐ 齿   zài jué qìn xīn suǐ yuàn yán niè xuě rén   gòng lǐng shān zhōng