骢马行

唐代 杜甫
邓公马癖人共知,初得花骢大宛种。夙昔传闻思一见, 牵来左右神皆竦。雄姿逸态何崷崒,顾影骄嘶自矜宠。 隅目青荧夹镜悬,肉骏碨礌连钱动。朝来久试华轩下, 未觉千金满高价。赤汗微生白雪毛,银鞍却覆香罗帕。 卿家旧赐公取之,天厩真龙此其亚。昼洗须腾泾渭深, 朝趋可刷幽并夜。吾闻良骥老始成,此马数年人更惊。 岂有四蹄疾于鸟,不与八骏俱先鸣。时俗造次那得致, 云雾晦冥方降精。近闻下诏喧都邑,肯使骐驎地上行。
dèng gōng rén gòng zhī   chū huā cōng yuān zhǒng chuán wén jiàn  
qiān lái zuǒ yòu shén jiē sǒng xióng 姿 tài qiú   yǐng jiāo jīn chǒng
qīng yíng jiā jìng xuán   ròu jùn wèi léi lián qián dòng zhāo lái jiǔ shì huá xuān xià  
wèi jué qiān jīn mǎn gāo jià chì hàn wēi shēng bái xuě máo   yín ān què xiāng luó
qīng jiā jiù gōng zhī   tiān jiù zhēn lóng zhòu téng jīng wèi shēn  
cháo shuā yōu bìng wén liáng lǎo shǐ chéng   shù nián rén gèng jīng
yǒu niǎo   jùn xiān míng shí zào de zhì  
yún huì míng fāng jiàng jīng jìn wén xià zhào xuān   kěn shǐ 使 lín shàng xíng