从军行送王玉门之大梁

明代 宋琬
有客有客髯而紫,左挟秦弓右吴矢。自言家本关中豪,黄金散尽来江沚。 年来倦上仲宣楼,裹粮且记侯赢里。腰间匕首徐夫人,河畔荒丘魏公子。 悬知吊古有深愁,慷慨登车不可止。自从盗决黄河奔,大梁未有千家村。 烽火但增新战垒,尘沙非复古夷门。短衣聊向将军幕,长剑终酬国士恩。 落日驱车临广武,春风试马出轘辕。丈夫佩印乃恒事,安能郁郁老丘樊! 王郎顾我深叹息,一见欢喜如旧识。此行不但为封侯,人生贵在抒胸臆。 江上杨花白雪飞,梁园芳草青袍色。盾鼻犹堪试彩毫,莺声聊为停珠勒。 醉后狂歌气若云,军中教战容如墨。春风拂地车斑斑,起看明月揽刀环。 平台宾客久零落,至今汴水空潺湲。怜予偃蹇风尘际,年来罄折雕朱颜。 已知苦被雕虫误,强弩欲挽不可关。待尔他年分虎竹,相从射猎终南山。
yǒu yǒu rán ér   zuǒ xié qín gōng yòu shǐ yán jiā běn guān zhōng háo huáng   jīn sàn jìn lái jiāng zhǐ    
nián lái juàn shàng zhòng xuān lóu   guǒ liáng qiě hóu yíng yāo jiān shǒu rén   pàn huāng qiū wèi gōng    
xuán zhī diào yǒu shēn chóu   kāng kǎi dēng chē zhǐ cóng dào jué huáng bēn   liáng wèi yǒu qiān jiā cūn    
fēng huǒ dàn zēng xīn zhàn lěi   chén shā fēi mén duǎn liáo xiàng jiāng jūn cháng   jiàn zhōng chóu guó shì ēn    
luò chē lín guǎng 广   chūn fēng shì chū huán yuán zhàng pèi yìn nǎi héng shì ān   néng lǎo qiū fán    
wáng láng shēn tàn   jiàn huān jiù shí xíng dàn wèi fēng hóu rén   shēng guì zài shū xiōng    
jiāng shàng yáng huā bái xuě fēi   liáng yuán fāng cǎo qīng páo dùn yóu kān shì cǎi háo yīng   shēng liáo wèi tíng zhū    
zuì hòu kuáng ruò yún   jūn zhōng jiào zhàn róng chūn fēng chē bān bān   kàn míng yuè lǎn dāo huán    
píng tái bīn jiǔ líng luò   zhì jīn biàn shuǐ kōng chán yuán lián yǎn jiǎn fēng chén nián   lái qìng shé diāo zhū yán    
zhī bèi diāo chóng   qiáng wǎn guān dài ěr nián fēn zhú xiāng   cóng shè liè zhōng nán shān