从军行送田琢器之

元代 赵秉文
严风吹霜百草枯,胡儿马肥思南驱。长戈飞鸟不敢度,扼胡岭下行人无。 钩钤一夕妖星过,贼臣自掣居庸锁。藏金郿坞未厌深,长安三日燃脐火。 胡兵数道下山东,旌旗绛天海水红。胡儿归来血饮马,中原无树摇春风。 橐驼毡车载金帛,城上官军空叹息。累累妇女过关头,回望都门心断绝。 汉家公主嫁乌孙,圣皇重战议和亲。北望一舍如天远,黄沙茫茫愁杀人。 田侯落落奇男子,主辱臣生不如死。殿前画地作山川,请以义军相表里。 恨我不得学李英,爱君不减侯莘卿。子明又请当一面,禁中颇牧皆书生。 横遮俘尸三十万,潼关大笑哥舒翰。上书慷慨请长缨,临风铩翮空三叹。
yán fēng chuī shuāng bǎi cǎo   ér féi nán cháng fēi niǎo gǎn è   lǐng xià xíng rén    
gōu qián yāo xīng guò   zéi chén chè yōng suǒ cáng jīn méi wèi yàn shēn cháng   ān sān rán huǒ    
bīng shǔ dào xià shān dōng   jīng jiàng tiān hǎi shuǐ hóng ér guī lái xuè yǐn zhōng   yuán shù yáo chūn fēng    
tuó tuó zhān chē zài jīn   chéng shàng guān jūn kōng tàn lěi lěi guò guān tóu huí   wàng mén xīn duàn jué    
hàn jiā gōng zhǔ jià sūn   shèng huáng zhòng zhàn qīn běi wàng shè tiān yuǎn huáng   shā máng máng chóu shā rén    
tián hóu luò luò nán   zhǔ chén shēng diàn qián 殿 huà zuò shān chuān qǐng   jūn xiāng biǎo    
hèn xué yīng   ài jūn jiǎn hóu shēn qīng míng yòu qǐng dāng miàn jìn   zhōng jiē shū shēng    
héng zhē shī sān shí wàn   tóng guān xiào shū hàn shàng shū kāng kǎi qǐng cháng yīng lín   fēng shā kōng sān tàn