从军行二首

唐代 顾况
弭节结徒侣,速征赴龙城。单于近突围,烽燧屡夜惊。 长弓挽满月,剑华霜雪明。远道百草殒,峭觉寒风生。 风寒欲砭肌,争奈裘袄轻。回首家不见,候雁空中鸣。 笳奏遝以哀,肃肃趣严程。寄语塞外胡,拥骑休横行。 少年胆气粗,好勇万人敌。仗剑出门去,三边正艰厄。 怒目时一呼,万骑皆辟易。杀人蓬麻轻,走马汗血滴。 丑虏何足清,天山坐宁谧。不有封侯相,徒负幽并客。
jié jié   zhēng lóng chéng chán jìn wéi   fēng suì jīng
zhǎng gōng wǎn mǎn yuè   jiàn huá shuāng xuě míng yuǎn dào bǎi cǎo yǔn   qiào jué hán fēng shēng
fēng hán biān   zhēng nài qiú ǎo qīng huí shǒu jiā jiàn   hòu yàn kōng zhōng míng
jiā zòu āi   yán chéng sài wài   yōng xiū héng xíng
shào nián dǎn   hǎo yǒng wàn rén zhàng jiàn chū mén   sān biān zhèng jiān è
shí   wàn jiē shā rén péng qīng   zǒu hàn xuè
chǒu qīng   tiān shān zuò níng yǒu fēng hóu xiāng   yōu bìng