从贾倅乞猫

宋代 章甫
渚宫茅屋住经年,墙壁苦遭群鼠穿。 旋乞狸奴名去恶,中宵客枕得安眠。 携之俱东泛江水,餍饫鱼腥二千里。 半途忽作楚人弓,儿女怜渠今未已。 昨宵闻说二车家,花墩五子俱可夸。 此诗虽拙胜盐茶,不问白黑灰狸花。
zhǔ gōng máo zhù jīng nián   qiáng zāo qún shǔ chuān 穿  
xuán míng è   zhōng xiāo zhěn ān mián  
xié zhī dōng fàn jiāng shuǐ   yàn xīng èr qiān  
bàn zuò chǔ rén gōng   ér lián jīn wèi  
zuó xiāo wén shuō èr chē jiā   huā dūn kuā  
shī suī zhuō shèng yán chá   wèn bái hēi huī huā