从何使君父子游墨池分韵得名字

宋代 李焘
蜀学擅天下,马王先得名。 簧如巧言语,於道盖小成。 子云最后出,振策思遐征。 斯文大一统,欻使圣域清。 富贵尽在我,绂冕非所荣。 旁皇天禄阁,聊亦观我在。 怀哉不能归,旧宅荒榛荆。 寂寞竟谁顾,正路今莫行。 使君蓬莱仙,弭节归赤城。 门无俗宾客,家有贤父兄。 慨念此耆老,不登汉公卿。 临池一樽酒,尚友千载英。 并呼严与李,月旦共细评。 区区可无憾,彼重适我轻。 曷来成都市,尘土污冠缨。 古人不可见,见此眼自明。 请为怀古诗,玉振而金声。
shǔ xué shàn tiān xià   wáng xiān míng  
huáng qiǎo yán   dào gài xiǎo chéng  
zi yún zuì hòu chū   zhèn xiá zhēng  
wén tǒng   chuā shǐ 使 shèng qīng  
guì jǐn zài   miǎn fēi suǒ róng  
páng huáng tiān   liáo guān zài  
huái 怀 zāi néng guī   jiù zhái huāng zhēn jīng  
jìng shuí   zhèng jīn xíng  
shǐ 使 jūn péng lái xiān   jié guī chì chéng  
mén bīn   jiā yǒu xián xiōng  
kǎi niàn lǎo   dēng hàn gōng qīng  
lín chí zūn jiǔ   shàng yǒu qiān zǎi yīng  
bìng yán   yuè dàn gòng píng  
hàn   chóng shì qīng  
lái chéng shì   chén guān yīng  
rén jiàn   jiàn yǎn míng  
qǐng wèi huái 怀 shī   zhèn ér jīn shēng