从光师求花

宋代 王令
我有归心不可宽,忆君花好旧常欢。 若令醉眼异乡见,定作故人相笑看。 知有灵根分客易,却忧平地得春难。 只应胡蝶还相识,飞过东风又可叹。
yǒu guī xīn kuān   jūn huā hǎo jiù cháng huān  
ruò lìng zuì yǎn xiāng jiàn   dìng zuò rén xiàng xiào kàn  
zhī yǒu líng gēn fēn   què yōu píng chūn nán  
zhǐ yīng dié hái xiāng shí   fēi guò dōng fēng yòu tàn