辞主人绝句四首·放鹭鸶

唐代 齐己
白萍红蓼碧江涯,日暖双双立睡时。 顾揭金笼放归去,却随沙鹤斗轻丝。
bái píng hóng liǎo jiāng   nuǎn shuāng shuāng shuì shí
jiē jīn lóng fàng guī   què suí shā dòu qīng