辞主人绝句四首·放鹤

唐代 齐己
华亭来复去芝田,丹顶霜毛性可怜。 纵与乘轩终误主,不如还放却辽天。
huá tíng lái zhī tián   dān dǐng shuāng máo xìng lián
zòng chéng xuān zhōng zhǔ   hái fàng què liáo tiān