次追和清远道士诗韵

唐代 陆龟蒙
一代先后贤,声容剧河汉。况兹迈古士,复历苍崖窜。 辰经几十万,邈与灵寿玩。海岳尚推移,都鄙固芜漫。 羸僧下高阁,独鸟没远岸。啸初风雨来,吟馀钟呗乱。 如何炼精魄,万祀忽欲半。宁为断臂忧,肯作秋柏散。 吾闻酆宫内,日月自昏旦。左右修文郎,纵横洒篇翰。 斯人久冥漠,得不垂慨叹。庶或有神交,相从重兴赞。
dài xiān hòu xián   shēng róng hàn kuàng mài shì   cāng cuàn
chén jīng shí wàn   miǎo líng shòu 寿 wán hǎi yuè shàng tuī   màn
léi sēng xià gāo   niǎo méi yuǎn àn xiào chū fēng lái   yín zhōng bài luàn
liàn jīng   wàn bàn níng wèi duàn yōu   kěn zuò qiū bǎi sàn
wén fēng gōng nèi   yuè hūn dàn zuǒ yòu xiū wén láng   zòng héng piān hàn
rén jiǔ míng   chuí kǎi tàn shù huò yǒu shén jiāo   xiāng cóng zhòng xīng zàn