次转庵用坡公韵并简洪樗野

宋代 许及之
短日驱驰驹一罅,百刻六旬分卜夜。残年馀力秉烛吟,所冀二中并四下。 敢多奇疾希卢扁,祇是寒温随补泻。转庵著眼从昔高,伯仲古人相匹亚。 细哦纤巧天许觑,硬语崚嶒神所借。窠臼已脱卑晋宋,真淳更拟出陶谢。 近惊樗野轻千里,远自鄱阳踰百舍。举似诗家说中蜜,更引禅宗谈倒蔗。 老父病后已云怯,馀子听诗应转怕。那令勉继坡公韵,预恐难逃灌夫骂。
duǎn chí xià   bǎi liù xún fēn cán nián bǐng zhú yín suǒ   èr zhōng bìng xià    
gǎn duō biǎn   shì hán wēn suí xiè zhuǎn ān zhù yǎn cóng gāo   zhòng rén xiàng    
ó xiān qiǎo tiān   yìng líng céng shén suǒ jiè jiù tuō bēi jìn sòng zhēn   chún gèng chū táo xiè    
jìn jīng chū qīng qiān   yuǎn yáng bǎi shè shī jiā shuō zhòng gèng   yǐn chán zōng tán dào zhè    
lǎo bìng hòu yún qiè   zi tīng shī yīng zhuǎn lìng miǎn gōng yùn   kǒng nán táo guàn