慈竹

宋代 黄公度
慈竹阴初合,新梢翠欲流。 晚摇千尺影,冷撼一堂秋。 笋迸苔痕拆,叶蒙山色幽。 凤凰栖息稳,端为此君留。
zhú yīn chū   xīn shāo cuì liú  
wǎn yáo qiān chǐ yǐng   lěng hàn táng qiū  
sǔn bèng tái hén chāi   méng shān yōu  
fèng huáng wěn   duān wèi jūn liú