慈竹

宋代 黄庭坚
门中何物灵,有竹慈为名。 一丛涧数步,森森数十茎。 长茎覆短茎,枝叶不峥嵘。 去年笋已长,今年笋又生。 高低相倚向,浑如长幼情。 孝子侍父立,顺孙随祖行。 居然抱慈孝,根底信天成。 吾闻唐之人,孝行常欣欣。 郓州张公艺,九恣同一门。 大帝闻其名,衡茅降至尊。 冯宿丱岁时,随父庐祖坟。 父子相随孝,灵芝特地春。 北海吕元简,四世同家主。 似至牛马羊,异母皆相乳。 虞乡董公直,鞠养诸孤遗。 鸜鹆与鸦鹊,同巢而共枝。 孝行动天壤,鸟兽皆随时。 又闻猓(左犭右然)兽,死不相弃离。 暾蝎与蛟鱼,子母长相随。 兽面而人心,此兽信有之。 兽心而人面,其人诚可悲。 李钧为侍御,弃母在□州。 母因殍饿死,世□何悠悠。 光禄□李者,亦是斯人流。 有母不侍养,异居经千秋。 唐家法网宽,贷死流遐陬。 崔湜为侍郎,天子赐瓜香。 携归与爱妻,老母不得尝。 一旦恶贯盈,杀之於路傍。 越公钟绍京,至孝何殊常。 小时得瓜果,先解进高堂。 长大遇玄宗,一夕登岩廊。 孝者名长新,逆者污人伦。 人既不如竹,乃是一埃尘。 夫为人子者,莫若事尊亲。 夫为人父者,莫若训儿孙。 积善与仁孝,可以立于身。 我愿移此竹,栽於率土滨。 使彼行人见,皆为慈孝人。 樵童见此竹,且莫伐我薪。
mén zhōng líng   yǒu zhú wèi míng  
cóng jiàn shù   sēn sēn shù shí jīng  
zhǎng jīng duǎn jīng   zhī zhēng róng  
nián sǔn zhǎng   jīn nián sǔn yòu shēng  
gāo xiāng xiàng   hún zhǎng yòu qíng  
xiào shì   shùn sūn suí xíng  
rán bào xiào   gēn xìn tiān chéng  
wén táng zhī rén   xiào xíng cháng xīn xīn  
yùn zhōu zhāng gōng   jiǔ tóng mén  
wén míng   héng máo jiàng zhì zūn  
féng 宿 guàn suì shí   suí fén  
xiāng suí xiào   líng zhī chūn  
běi hǎi yuán jiǎn   shì tóng jiā zhǔ  
shì zhì niú yáng   jiē xiāng  
xiāng dǒng gōng zhí   yǎng zhū  
què   tóng cháo ér gòng zhī  
xiào xíng dòng tiān rǎng   niǎo shòu jiē suí shí  
yòu wén guǒ   zuǒ quǎn yòu rán   shòu   xiāng  
tūn xiē jiāo   zhǎng xiàng suí  
shòu miàn ér rén xīn   shòu xìn yǒu zhī  
shòu xīn ér rén miàn   rén chéng bēi  
jūn wèi shì   zài   zhōu  
yīn piǎo è 饿   shì   yōu yōu  
guāng   zhě   shì rén liú  
yǒu shì yǎng   jīng qiān qiū  
táng jiā wǎng kuān   dài liú xiá zōu  
cuī shí wèi shì láng   tiān guā xiāng  
xié guī ài   lǎo cháng  
dàn è guàn yíng   shā zhī bàng  
yuè gōng zhōng shào jīng   zhì xiào shū cháng  
xiǎo shí guā guǒ   xiān jiě jìn gāo táng  
zhǎng xuán zōng   dēng yán láng  
xiào zhě míng zhǎng xīn   zhě rén lún  
rén zhú   nǎi shì āi chén  
wéi rén zi zhě   ruò shì zūn qīn  
wéi rén zhě   ruò xùn ér sūn  
shàn rén xiào   shēn  
yuàn zhú   zāi shuài bīn  
shǐ 使 xíng rén jiàn   jiē wèi xiào rén  
qiáo tóng jiàn zhú   qiě xīn