次郑前山丝字韵

宋代 陆文圭
人笑学官如兔丝,谁能千里远寻师。 归田便觉知机早,春市应嫌见事迟。 从欲著鞭何所往,奚须按剑复相疑。 世人多享容容福,白壁从来不可为。
rén xiào xué guān   shuí néng qiān yuǎn xún shī  
guī tián biàn 便 jué zhī zǎo   chūn shì yīng xián jiàn shì chí  
cóng zhù biān suǒ wǎng   àn jiàn xiāng  
shì rén duō xiǎng róng róng   bái cóng lái wèi