辞召命呈子忱侍郎

宋代 曾几
懒慢无端世所遗,独怜衰病少光辉。惠然投我有华衮,何以报公无纻衣。 末学虚声惭取誉,旧章多识恐成非。侍郎清鉴悬明镜,莫道尘埃一点飞。
lǎn màn duān shì suǒ   lián shuāi bìng shǎo guāng huī huì rán tóu yǒu huá gǔn   bào gōng zhù    
xué shēng cán   jiù zhāng duō shí kǒng chéng fēi shì láng qīng jiàn xuán míng jìng   dào chén āi diǎn fēi