次韵宗伟温伯

宋代 范成大
冉冉流光迫岁馀,青林日夜向人疏。雨滋岩桂重堆粟,风折庭蕉又献书。 逋客解兰思婉娩,先生弹铗厌清虚。一尘不立浑输我,即境心安是故庐。
rǎn rǎn liú guāng suì   qīng lín xiàng rén shū yán guì zhòng duī fēng   zhé tíng jiāo yòu xiàn shū    
jiě lán wǎn wǎn   xiān sheng dàn jiá yàn qīng chén hún shū   jìng xīn ān shì