次韵子瞻游径山

宋代 苏辙
去年渡江爱吴山,忽忘蜀道轻秦川。 钱塘后到山最胜,下枕湖水相萦旋。 坐疑吴会无复有,扁舟屡出凌涛渊。 今秋复入径山寺,势压众岭皆摧颠。 连峰沓嶂不知数,重重相抱如青莲。 散为云雾翳星斗,聚作潭井藏蜿蜒。 钦翁未到人迹绝,千里受记来安禅。 荒榛野草置茅屋,坐令海贾输金钱。 至今传法破烦恼,饱食过客容安眠。 解装投锡不复去,纷纷四合来乌鸢。 或言此处犹未好,海上人少无烦煎。 天台雁荡最深秀,水惊石瘦尤清便。 青山独往无不可,论说好丑徒纷然。 终当直去无远近,藤鞋竹杖聊穷年。
nián jiāng ài shān   wàng shǔ dào qīng qín chuān  
qián táng hòu dào shān zuì shèng   xià zhěn shuǐ xiàng yíng xuán  
zuò huì yǒu   piān zhōu chū líng tāo yuān  
jīn qiū jìng shān   shì zhòng lǐng jiē cuī diān  
lián fēng zhàng zhī shù   chóng chóng xiāng bào qīng lián  
sàn wèi yún xīng dǒu   zuò tán jǐng cáng wān yán  
qīn wēng wèi dào rén jué   qiān shòu lái ān chán  
huāng zhēn cǎo zhì máo   zuò lìng hǎi jiǎ shū jīn qián  
zhì jīn chuán fán nǎo   bǎo shí guò róng ān mián  
jiě zhuāng tóu   fēn fēn lái yuān  
huò yán chù yóu wèi hǎo   hǎi shàng rén shǎo fán jiān  
tiān tāi yàn dàng zuì shēn xiù   shuǐ jīng shí shòu yóu qīng biàn 便  
qīng shān wǎng   lùn shuō hǎo chǒu fēn rán  
zhōng dāng zhí yuǎn jìn   téng xié zhú zhàng liáo qióng nián