次韵子瞻武昌西山

宋代 黄庭坚
漫郎江南酒隐处,古木参天应手栽。 石坳为尊酌花鸟,自许作鼎调盐梅。 平生四海苏太史,酒浇不下胸崔嵬。 黄州副使坐闲散,谏疏无路通银台。 鹦鹉洲前弄明月,江妃起舞袜生埃。 次山醉魂招彷佛,步入寒溪金碧堆。 洗湔尘痕饮嘉客,笑倚武昌江作罍。 谁知文章照今古,野老争席渔争隈。 邓公勒铭留刻画,刳剔银钩洗绿苔。 琢磨十年烟两晦,摸索一读心眼开。 谪去长沙忧鵩入,归来杞国痛天摧。 玉堂却对邓公直,北门换仗听风雷。 山川悠远莫浪许,富贵峥嵘今鼎来。 万壑松声如在耳,意不及此文生哀。
màn láng jiāng nán jiǔ yǐn chǔ   cān tiān yìng shǒu zāi  
shí ào wèi zūn zhuó huā niǎo   zuò dǐng diào yán méi  
píng shēng hǎi tài shǐ   jiǔ jiāo xià xiōng cuī wéi  
huáng zhōu shǐ 使 zuò xián sǎn   jiàn shū tōng yín tái  
yīng zhōu qián nòng míng yuè   jiāng fēi shēng āi  
shān zuì hún zhāo páng   hán jīn duī  
jiān chén hén yǐn jiā   xiào chāng jiāng zuò léi  
shéi zhī wén zhāng zhào jīn   lǎo zhēng zhēng wēi  
dèng gōng míng liú huà   yín gōu 绿 tái  
zhuó shí nián yān liǎng huì   suo xīn yǎn kāi  
zhé cháng shā yōu   guī lái guó tòng tiān cuī  
táng què duì dèng gōng zhí   běi mén huàn zhàng tīng fēng léi  
shān chuān yōu yuǎn làng   guì zhēng róng jīn dǐng lái  
wàn sōng shēng zài ěr   wén shēng āi