次韵子瞻凌虚台

宋代 苏辙
弃我谓我远,求我谓我还。 我一尔则二,视此台上山。 山高上干天,独不照我颜。 无乃我自蔽,谁谓山则悭。 远望不见趾,近视不得鬟。 山实未始变,任子自择删。 北风吹南崖,山上秋叶斑。 道远又寒苦,皴裂辞难攀。 晴空卷朝云,照夜霜月弯。 强尔登此台,免尔超阓阛。
wèi yuǎn   qiú wèi hái  
ěr èr   shì tái shàng shān  
shān gāo shàng gàn tiān   zhào yán  
nǎi   shuí wèi shān qiān  
yuǎn wàng jiàn zhǐ   jìn shì huán  
shān shí wèi shǐ biàn   rèn shān  
běi fēng chuī nán   shān shàng qiū bān  
dào yuǎn yòu hán   cūn liè nán pān  
qíng kōng juǎn zhāo yún   zhào shuāng yuè wān  
qiáng ěr dēng tái   miǎn ěr chāo huì huán