次韵子瞻和王子立风雨败书屋有感

宋代 黄庭坚
妇翁不可挝,王郎非娇客。 十年为从学,苦淡共陻厄。 燕雀嗤鸿渐,犬羊睨麟获。 遇逢泾渭分,昨梦春冰释。 平生五车书,才吐二三策。 已作谤薰天,金朱果何益。 君穷一窗下,风雨更削迹。 诗工知学进,词苦见意迫。 俗情傲秦赘,妇舍不暖席。 南冶从东家,不闻被嘲剧。 师儒并世难。 日月过箭疾。 公今未有田,把笔耕六籍。
wēng   wáng láng fēi jiāo
shí nián wéi cóng xué   dàn gòng yīn è
yàn què chī hóng 鸿 jiàn   quǎn yáng lín huò
féng jīng wèi fēn   zuó mèng chūn bīng shì
píng shēng chē shū   cái èr sān
zuò bàng xūn tiān   jīn zhū guǒ
jūn qióng chuāng xià   fēng gèng xiāo
shī gōng zhī xué jìn   jiàn
qíng ào qín zhuì   shě nuǎn
nán cóng dōng jiā   wén bèi cháo
shī bìng shì nán
yuè guò jiàn
gōng jīn wèi yǒu tián   gēng liù