次韵子瞻古风诗二首 其一

宋代 李之仪
无儿晚读书,得之两河场。何待少陵诗,闪闪已生光。 深山秀兰芽,无人方自香。未央锁千门,可知曼修廊。 俯仰要自得,牺樽浪青黄。恶木热亦荫,盗泉渴须尝。 果能夺固有,利害置两傍。匪我亦匪人,用托宁见伤。
ér wǎn shū   zhī liǎng chǎng dài shǎo líng shī shǎn   shǎn shēng guāng    
shēn shān xiù lán   rén fāng xiāng wèi yāng suǒ qiān mén   zhī màn xiū láng    
yǎng yào   zūn làng qīng huáng è yīn dào   quán cháng    
guǒ néng duó yǒu   hài zhì liǎng bàng fěi fěi rén yòng   tuō níng jiàn shāng