次韵子瞻赋雪二首

宋代 苏辙
麦苗出土正纤纤,春早寒官令尚严。 云覆南山初半岭,风干东海旧盐。 来时瞬息平吞野,积久欹危欲败檐。 强付酒樽判醉熟,更寻诗句斗新尖。 点缀偏工乱鹄鸦,淹留亦解恼船车。 乘春已觉矜余力,骋巧时能作细花。 僵雁堕鸱谁得罪,败墙破屋若为家。 天公爱物遥怜汝,应是门前守夜叉。 〈是岁京师雪尤甚,鸱鸢冻死如积。 〉
mài miáo chū zhèng xiān xiān   chūn zǎo hán guān lìng shàng yán  
yún nán shān chū bàn lǐng   fēng gàn dōng hǎi jiù yán  
lái shí shùn píng tūn   jiǔ wēi bài yán  
qiáng jiǔ zūn pàn zuì shú   gèng xún shī dòu xīn jiān  
diǎn zhuì piān gōng luàn   yān liú jiě nǎo chuán chē  
chéng chūn jué jīn   chěng qiǎo shí néng zuò huā  
jiāng yàn duò chī shuí zuì   bài qiáng ruò wéi jiā  
tiān gōng ài yáo lián   yìng shì mén qián shǒu chā  
shì suì jīng shī xuě yóu shén chī   yuān dòng